“Love is not a fact in nature but rather a creation of the human imagination” (WILLIAM VAN O’CONNOR)
Đặt tấm ảnh Phương đội nón cao bồi Texas với hàng chữ “ A lone star” lên kệ sách , Phan thoáng nghe bài hát “ Yesterday …” từ cái quán café cuối phố vọng tới. Giai điệu tha thiết của câu chuyện ngày hôm qua. Không muốn nhìn lâu tấm hình của vợ và cũng không biết phải làm gì trong căn nhà rộng, vắng tanh… còn trơ lại một mình. Phan biết rằng lúc này cần phải cứng cỏi. Bấm máy gọi mấy ông bạn già ra quán …nhậu.
Lần đầu tiên trong đời, Phan cảm thấy mình sắp trãi qua cuộc khủng khoảng hay đúng hơn là sự đổ vỡ kinh hoàng. Anh lờ mờ nhận ra rằng mình đánh mất điều gì đó rất quí giá, và phía trước là một tương lai… vô định.
Bao năm đã trôi qua, nhưng Phan nhớ rõ họ gặp nhau lần đầu tại cuộc hội thảo “vai trò Thanh Niên trong giai đoạn mới”tại cơ quan. Tối hôm ấy, theo phân công của lãnh đạo, Phan lên thuyết trình. Dưới ánh điện lung linh trông anh đẹp trai, hùng biện …và rơi vào tầm ngắm háo hức của những cô gái mới về công tác. Kết thúc bài diễn văn, vây quanh anh là ánh mắt và nụ cười ái mộ của một bầy thiếu nữ. Nhưng Phan lại chú ý đến cô gái đứng ở cuối hội trường, có mái tóc dài.
Khuôn mặt tròn, thoáng vài vết tàn nhang, cặp mắt thông minh, ẩn một nét kiêu ngầm của người con gái lớn lên trong ngôi nhà gia giáo. Phương dễ gây cảm tình qua cách ứng xử tự tin. Nàng không bao giờ có mặt trong những lần tiếp xúc “tập thể” với Phan. Lần đầu gặp nhau, Phương nói chuyện với Phan về cuốn sách Tướng Về Hưu đang xôn xao dư luận.
Trong đám thanh niên chưa vợ, hay tán đủ chuyện và “cưa” gái rất dẽo mồm, có lẽ Phan là gả đàn ông đáng giá hơn cả trong mắt Phương.
Lần gặp nhau thứ hai, Phương nhẹ nhàng hỏi : “ Anh Phan đọc cuốn Jane Eyre của Charlotte Brontee* chưa ?”
- “ Anh chưa đọc, nhưng anh thích nghe Phương kể”- Lúng túng, Phan thật thà trả lời.
- “ E là anh không đủ kiên nhẫn nghe em kể hết câu chuyện này”- Phương nhìn Phan, nhỏ nhẹ .
“Anh rất thích nghe Phương kể, bất cứ chuyện gì” Phan nói thật lòng.
Rồi từ ấy , chiều Thứ Bảy hai người thong dong trên đường về Thành Phố. Phương luôn nhắc Phan tránh đi qua bến xe, nơi sinh viên, cán bộ phải chen nhau lên xe bus. Lũng lẳng trước ngực chiếc máy ảnh, Phan thả xe chạy từ từ trên quốc lộ; áo tím hoa cà, Phương rạng rỡ phía sau.
Vừa qua chiếc cầu gập ghềnh với những tấm gỗ, Phương reo lên khi phát hiện hai ngôi sao đứng gần bên nhau, thấp thoáng phía chân trời. Những chiếc thuyền trôi theo dòng nước, mệt mỏi thả tay chèo vào bến đậu.
Thoảng mùi cỏ mật, họ ngồi bên nhau trên triền đê. Khi Phương bắt đầu kể câu chuyện tình trắc trở giữa cô gái có tên Jane vớiBá tước Rochester ở nước Anh xa xôi, Phan cầm tay Phương, thì thầm : “ Anh yêu em, cô giáo nhỏ…” và nụ hôn đầu đời như ánh chớp bay ngang bầu trời chiều Hạ. Phương ngạt thở vì cảm giác lạ, ngọt ngào. Nàng ngập ngừng: “ Anh là ngôi sao …”. Và câu chuyện Jane Eyre, Phương mới kể khúc dạo đầu.
Hai người đến với nhau do sức hút trái chiều. Phan hấp dẫn Phương với sự chân thành và ngược lại Phan bị tính cách kiêu sa của Phương gây nên cảm giác thách đố cho kẻ đi chinh phục.
Thành phố thấp thoáng ánh đèn. Nhìn vào mắt nhau, họ như lạc giữa thiên đường hạnh phúc. Thưở đó, tình yêu là cứu cánh .Khi đã trao nhau nụ hôn thì có vô vàn mối dây vô hình của xã hội, và gia đình ràng buộc . Yêu được nhau đã khó mà thoát ra khỏi tình yêu còn khó gấp đôi.
Trái tim của hai người đi đến với nhau thường vượt qua những cảnh báo của lý trí.
Hôn nhân của Phan và Phương giống như bao cuộc tình thời cổ điển… Họ lớn lên, đi học, ở tuổi thiếu niên thì vào đội, tuổi thanh niên thì vào đoàn…và tình yêu của họ không bị pha tạp tính vụ lợi . Thời buổi đó, hai người không có gì đáng giá để gọi là tài sản ngoài một chiếc xe gắn máy…
Cuộc sống gia đình thiếu trước hụt sau, đưa vợ chồng Phan vào thế giới hiện thực trần trụi.Thời gian trôi đi với tất cả sự kỳ lạ của gian nan và hạnh phúc.
Hình ảnh quá khứ trôi qua trong tâm trí Phan như cuốn phim tài liệu.Từ cơ quan về , Phan thường hỏi vợ : “ Cám còn không ?”. Phương vừa lo đưa con đi nhà trẻ, vừa lo nuôi heo và soạn những trang giáo án. Trong khu tập thể, ai cũng ra vẽ bận rộn để yên tâm nghĩ rằng ta đã cống hiến hết sức mình cho xã hội và gia đình…Ta là người hữu ích.
Trên giá sách vẫn lặng lẽ xếp ngay ngắn “Đồi Gió Hú” , “ Anna Karenina” và hàng trăm tuyệt tác khác . Đã bao lần, bàn tay thon dài của Phương lần theo từng trang sách nhưng nàng không có đủ thời gian và tâm trí đọc hết một quyển sách hay. Đã bao lần Phương ngồi viết chuyên luận mà mình vẫn hằng ấp ủ nhưng nghị lực và hào hứng cứ cạn dần.
Nàng gầy đi. Dưới áp lực công việc vụn vặt hàng ngày, Phương cảm thấy cuộc sống sao mà nặng nề, tẻ nhạt. Phương trăn trở về cuộc sống …sâu thẳm trong tiềm thức, bản tính lãng mạn vẫn day dứt như những trang sách chờ đợi nàng. Dù cuộc sống không còn lấp lánh nhưng chưa phải là thời thổ tả.
Rồi vận may xuất hiện. Phan được đề bạt lên chức giám đốc một công ty. Có xe riêng, có chút quyền hành và vật chất, đủ để duy trì những mối quan hệ bạn bè và những mối làm ăn “có qua có lại”. Những chuyến công tác xa, những đêm tiệc tùng theo năm tháng. Phan buông mình cho những trò phù phiếm.
Họ dời chổ ở từ khu tập thể ra dinh cơ mặt tiền Thành Phố. Không còn thiếu thốn, cuộc sống của hai vợ chồng bắt đầu thay đổi.
Rồi những chuyến đi “công tác” vắt hết sức lực Phan. Anh không còn đủ tỉnh táo và trí tuệ để thưởng thức vẽ đẹp của vợ mình.
Phương lặng lẽ nhận ra những thay đổi của chồng qua mùi nước hoa lạ và cử chỉ bất thường của Phan. “Jane” bản lĩnh, sống dậy trong Phương. Nàng không xử sự như những bà vợ cùng hoàn cảnh - chịu đựng hoặc ghen tuông . Phương để cho sự hiểu biết và trái tim mình dẫn dắt. Nàng im lặng hạn chế sinh hoạt vợ chồng. Tình yêu, động lực cuộc sống trước đây giờ đang cạn dần. Nàng mơ hồ nghĩ tới khoảng không gian mới, ẩn hiện như một tôn giáo có sức lôi cuống tâm linh con người.
Trước khi lên đường đi Canada dự hội thảo chuyên môn lần thứ ba, Phương nói với chồng
- Em quá mệt mỏi. Sau Hội Thảo, em về sống với má em một thời gian.
Phan im lặng. Anh cảm nhận cơn sóng thần đang lặng lẽ tràn vào bờ…
Gần tuổi tri thiên mệnh, Phan chấp nhận cuộc chia tay với Phương, dù không một lần va đập, không một tờ đơn ly hôn nhưng là hiện thực rõ ràng. Phan bình tĩnh nhận ra mảnh vở của định mệnh. Họ đã trở thành hai ngôi sao xa lơ xa lắc.
Để tấm hình của mình và quyển Jane Eyre lại cho chồng sau khi ghé qua ngôi nhà cũ, Phương gửi một thông điệp rõ ràng “ …từ nay nàng …tự do” . Trong chiếc sơ mi màu mở gà bó sát với chiếc thắt lưng versca đắt tiền, Phương thả ánh mắt xa xăm, đầy bí ẩn. Tấm hình được chụp với một tình cảm đắm say, ngưỡng mộ của người cầm máy: Ngôi sao đã trôi giạt về một thiên hà xa lạ.
Ba tháng sau Phan nhận được tin Phương định cư ở Hoa Kỳ .
Trong chuyến công tác Hà Nội gần đây, khi dạo trên đường Cổ Ngư, tôi bất ngờ gặp Phương. Là bạn gái thân, tốt nghiệp cùng khóa, Phương và tôi có nhiều kỷ niệm . Thưở ấy tôi cũng để ý đến Phan, và anh đã chụp hình tôi làm kỷ niệm. Nhưng Phan yêu Phương, nên tôi nhẹ nhàng ra đi. Tôi và Phương kéo nhau vào quán Bánh Tôm Hồ Tây để nhớ lại tình bạn và nghe đoạn kết câu chuyện của nàng.
Chiều thu lộng gió, bánh tôm không giòn, và ngon như xưa, Phương chẳng tỏ ra buồn rầu như tôi suy đoán. Nàng tâm sự: “ …Mình gặp Phillip J. Turner lần đầu tại Workshop ở Hongkong về phương pháp giảng dạy. Sau khi nghe Turner trình bày trên hội trường, Phương gặp riêng Turner trao đổi về một số vấn đề.Tối hôm sau, Turner mời mình đi shopping ở một siêu thị nổi tiếng. Turner đối xử với mình tế nhị và rất nịnh đầm…điều mà Phương chưa từng nếm trãi. Mình và Turner trao đổi email với nhau từ dạo đó. Qua đồng nghiệp của Turner, mình biết Turner đã ly dị vợ. Sau đó, gặp nhau ở cuộc Hội Thảo tại Singapore thì mình và Turner không thể cưởng lại điều cả hai cùng mong muốn . Nói chung, mình không tự chủ được bản thân...Gả Tây từng trãi đó làm đầu óc mình mụ mị … như ma ám...quanh chuyện làm tình”
Phương dừng kể, rồi hỏi tôi về chồng con.Tôi ầm ừ cho qua chuyện.Thả ánh mắt ngắm mặt hồ, Phương và tôi không tìm đâu ra dấu vết của thời tuổi trẻ. Đổi thay …một thời xa vắng, cảnh vật như người tình cũ hồi xuân ... chẳng còn gì để nhận ra nhau.
Không đợi tôi hỏi, Phương tâm sự : “ Không phải lúc nào cũng “dễ đến , dễ đi” (easy come, easy go) …nhưng sư khác biệt lớn lên khi tình yêu mòn dần theo năm tháng.Trên bốn mươi tuổi rồi còn gì… ” Phương nói, hơi ngậm ngùi.
“Giờ đây, sau hơn ba năm ở Hoa kỳ, Phương không thể quay lại với Phan, nhưng cũng không thể sống với Turner hết cuộc đời …Một người đã cùng chia xẻ khó khăn nhưng không đi đến cùng và một người chỉ cùng nhau… khi lên giường…”.Tôi nhìn vào mắt Phương, vết tàn nhang không còn , nét kiêu ngầm đã biến mất, ánh mắt thoáng chút mệt mỏi, nhưng Phương vẫn đẹp mặn mòi. Tuy cùng trang lứa, nhưng tôi không thể hiểu Phương, và hiểu về tình yêu của thời hội nhập. Phương đi tìm một người đàn ông khác ? Ai mà biết được.
Tình yêu không có sẳn trong tự nhiên, mà do trí tưởng tượng con người sáng tạo. Mỗi người sinh ra dưới một ngôi sao. Ngôi sao càng sáng thì nó càng cô đơn.
Feb. 2014
-