Anh có tin không
Em đã đợi Anh từ Hạ sang Đông
Từ tàn Xuân rồi chia tay mùa Thu rụng lá
Vẹn nguyên khát khao
Giữa rừng ham muốn
Tưởng tượng giết mòn Em
Những cám dỗ yêu đương…
Anh có tin không
Nắng nướng da thịt Em giòn tan
Trên những con đường loanh quanh
In dấu chân điên cuồng
Em lang thang cho vơi bớt nhớ
Mưa và sương ướp tóc Em quết rịn
Mồ hôi dậy mùi
Mùi đàn bà ba mươi…
Anh có tin không
Những trang tiểu thuyết và bài thơ viết vội
Không dập tắt được lửa yêu lửa nhớ
Những lảng tránh, những xót xa chia cắt
Chỉ làm nỗi nhớ nhiều thêm…
Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ…
Yêu xa…
Thinh lặng nhiều khi khủng khiếp
Bào mòn Em
Hao gầy…
Sao Em vẫn nhớ…
Anh có tin không…