ĐỪNG CỐ TÌNH PHẠM TIẾP SAI LẦM
Kính gởi cô Lý Thị Mai
Thật tình con không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu nữa, nhưng xin cô hãy giúp con và cho con xin một lời khuyên. Con năm nay 33 tuổi, là vợ và là mẹ của 2 đứa con, cách đây một năm, con là người đàn bà không ra gì, con đã có tội với chồng vì con đã ngoại tình.
Kính thưa cô Mai, người tình cũ của con đã có gia đình. Cách đây 12 năm, anh là người yêu đầu đời của con. Hai chúng con xa nhau chỉ vì anh ấy nghèo và không có nghề nghiệp ổn định, còn con lại là đứa con gái cưng trong một gia đình khá giả chỉ có ba anh em và con là con gái duy nhất. Gia đình con đã tìm mọi cách để ngăn cản không cho chúng con quen nhau. Lúc ấy vì tự ái mà người yêu con đã bỏ gia đình ra đi biền biệt không tin tức gì cho con và cho gia đình của anh ấy. Từ đó chúng con đã xa nhau.
Và con đã có chồng, nhà giàu sang, chồng con không rượu chè, không cờ bạc, không hút thuốc, nói chung chồng con rất tốt. Nhưng thú thật với cô Mai, con đến với chồng không vì tình yêu mà vì lòng thương hại. Trong thời gian theo đuổi con và không được con đáp lại, chồng con thất tình ghê gớm. Chồng con uống rượu và đã vài lần xảy ra tai nạn, những lần ấy con đều biết nhưng vẫn dửng dưng không một chút động lòng. Thế mà cô biết không, định mệnh đã sắp đặt cho con. Trời xui khiến trong một lần vô ý con đã làm cho chồng con bị phỏng xăng khá nặng và đã phải nằm viện cả hai tháng. Thật tình lúc ấy con rối lắm, không biết suy nghĩ ra sao, thấy anh đã phải chịu nỗi đau tinh thần, bây giờ lại là nỗi đau về thể xác, con không cam tâm nhìn anh phải chịu một lúc hai nỗi đau nên con đã nhận lời yêu anh trong bệnh viện để anh vơi đi phần nào đau đớn, mặc dù trong thâm tâm con không yêu anh mà chỉ có tình thương hại. Dẫu biết như vậy nhưng con vẫn đi đến hôn nhân với anh. Sai lầm lớn nhất đời con là ở đây phải không cô. Trong thời gian chung sống với chồng, con cố gắng rất nhiều. Tuy nhiên, con vẫn còn nhớ về người yêu đầu đời của con với biết bao nhiêu câu hỏi và những câu hỏi đó đã được giải đáp sau 12 năm xa cách. Con và người yêu của con đã gặp lại nhau, mừng và hạnh phúc lắm cô ơi. Dẫu biết không nên nhưng hai chúng con đều không vượt qua nổi lý lẽ của con tim. Chúng con đã đến với nhau. Ngày gặp nhau chúng con đã ôm chặt lấy nhau, mặc cho nước mắt hai đứa tuôn trào. Anh ấy bảo yêu và nhớ con nhiều lắm nhưng vì muốn con được sung sướng nên anh ấy đã ra đi mãi mãi để con có chồng giàu sang và làm vui lòng cha mẹ. Anh nói, anh có về quê nhưng chỉ hỏi thăm bà con xem con có sung sướng và hạnh phúc không. Anh có ý định nếu con có dang dở với chồng thì anh sẽ cưới con làm vợ.
Qua bà con chòm xóm, anh được biết con có chồng giàu sang, lại đang rất hạnh phúc nên anh đã đi cưới vợ. Mặc dù về quê rất nhiều lần nhưng anh không bao giờ gặp con vì anh sợ ảnh hưởng đến hạnh phúc của con. Anh chỉ đi ngang nhà rồi dừng lại ngắm nhìn con từ xa. Chuyện gặp lại nhau là do con chủ động liên lạc với anh và bắt đầu từ ấy chúng con đã lén lút gặp nhau. Những lúc bên anh con cảm thấy hạnh phúc và có nhiều cảm giác lạ. Những cảm giác này không có khi con ở bên chồng. Bản thân con rất muốn gặp anh nhưng anh khuyên chúng con chỉ nên thỉnh thoảng gặp nhau kẻo gia đình đổ vỡ tội nghiệp cho mấy đứa con. Gần đây thì anh đã bặt tin luôn, con gọi điện thì anh bảo “từ từ, vợ anh đang theo dõi và đang nghi ngờ chúng mình lén lút với nhau”. Anh bảo con đừng gọi điện hay nhắn tin vì vợ ảnh đang đi theo xe để xé vé (anh là tài xế xe buýt)có gì thì anh sẽ gọi điện cho con. Nhưng đã 6 tháng qua chúng con không hề gặp nhau và anh cũng chưa bao giờ gọi điện cho con. Điều này làm con rất buồn và cảm thấy hụt hẫng. Con có cảm giác là anh không hề yêu con, anh chỉ lợi dụng thể xác con thôi. Nhưng cũng có lúc bình tâm suy nghĩ sâu hơn thì con thấy chính sự lạnh nhạt này lại tốt cho cả hai gia đình và con cái. Nếu vì sự si muội của người lớn mà con cái khổ đau thì điều đó cả hai đều không muốn. Hiện tại thì con và anh không còn liên lạc với nhau nữa. Về phần mình thì con còn yêu anh rất nhiều. Ngày nào anh cũng bỏ khách trước nhà con, những lúc như vậy con đã lén nhìn anh nhưng anh không biết.
Cuối thư, xin cô Mai cho con hỏi vài vấn đề:
1.Trước đây cũng như hiện nay, anh ấy có yêu con không? Nếu có thì tại sao anh lại đối xử với con như thế?
2.Con vẫn biết chúng con nên chấm dứt mối quan hệ bất chính này, điều đó tốt cho cả hai, nhưng tại sao con không thể quên anh?
Hãy cho con một lời khuyên cô Mai nhé, con muốn vượt qua nghịch cảnh khó khăn này, hãy giúp con. Con xin cám ơn cô và chúc cô nhiều sức khỏe.
Kiều Linh
(Củ Chi – TP Hồ Chí Minh)
Kiều Linh thân mến
Cách nay 12 năm, các con đã yêu nhau nhưng rất tiếc là cả hai đã không không đồng tâm hiệp lực, thiếu dũng khí và thiếu sự khôn khéo để bảo vệ tình yêu của mình, kết quả là mỗi người đi mỗi ngả và sau đó ai cũng có gia đình, có con.
Không ai cấm (vì cũng không ai có thể cấm) các con nhớ về nhau nhưng phàm đã lập gia đình thì phải thật sự sống có trách nhiệm với gia đình con ạ.
Sau 12 năm xa nhau, đến khi gặp lại, do chỗ không tự chủ được nên các con đã lỡ quan hệ thân xác với nhau. Đó là điều rất đáng tiếc nhưng nếu chỉ lỡ một lần thì còn có thể thông cảm được. Ở đây, con không phải là lỡ nữa mà là cố tình phạm sai lầm. Bạn trai con xem vậy mà tỉnh táo hơn, anh ta đã đề nghị với con dừng lại và đó là điều rất đáng hoan nghênh, con nên nghe theo lời đề nghị ấy.
Con không nên tự chất vấn xem anh ta có yêu con hay không vì những câu hỏi đại loại như vậy chỉ gây phiền toái và tác hại cho con thôi. Chồng con không có lỗi gì cả, hai đứa con của con cũng không có lỗi, con đừng quên thực tế đáng quý đó để thực hiện cho đúng trách nhiệm và bổn phận của mình. Khi đã dồn hết tâm lực cho việc thực hiện trách nhiệm và bổn phận làm vợ và làm mẹ, nhất định con sẽ quên được những điều không đáng nhớ.
Chào
con.
(Trích từ "Tủ sách kĩ năng sống", Tác giả: Lí Thị Mai, NXB ĐHSP TPHCM)