Chiếc Tách Cà Phê
Một nhóm sinh viên cũ gặp lại và hẹn nhau cùng trở về trường đại học cũ
để thăm một vị giáo sư ngày xưa. Họ là những người rất thành công và đang có
những chức vụ, địa vị cao trong xã hội.Trong khi ngồi hàn huyên tâm sự với
nhau, mọi người bắt đầu than phiền về những sự căng thẳng trong việc làm cũng
như trong đời sống của mình.Vị giáo sư mời những học trò cũ của mình uống cà
phê. Ông đi vào nhà trong và mang ra một bình cà phê lớn, cùng với những ly
tách đủ loại: bằng sứ, bằng plastic, bằng thủy tinh, có những tách nhìn rất tầm
thường và có những tách nhìn rất đắt tiền và sang trọng. Vị giáo sư mời những
học trò cũ của mình tự rót lấy cà phê uống.Khi mỗi người đã có một ly cà phê
trong tay, vị giáo sư nói:- Nếu các
anh chị để ý, những tách cà phê đẹp và đắt tiền được chọn lấy trước hết, chỉ
còn lại những ly tách rẽ tiền và tầm thường. Đối với các anh chị việc ấy cũng
thường thôi! Chúng ta ai mà lại chẳng muốn chọn cho mình những gì hay và đẹp
nhất, nhưng đó cũng là nguyên nhân của sự căng thẳng và những khó khăn của các
anh chị trong cuộc sống.- Những gì anh
chị muốn, thực sự là cà phê, chứ đâu phải là chiếc tách, nhưng các anh chị lại
có ý đi lựa cho mình những chiếc tách đẹp nhất và thỉnh thoảng cũng nhìn sang
người bên cạnh, xem họ có những chiếc tách nào.- Cũng vậy, nếu cuộc sống là cà phê, thì những
công việc, tiền bạc, địa vị trong xã hội là những chiếc tách. Chúng chỉ là
những phương tiện để chứa đựng sự sống của mình, chứ phẩm chất của sự sống
không hề khác biệt.- Và nhiều khi
chúng ta vì quá chú ý và tập trung vào những chiếc tách, mà lại quên thưởng
thức hương vị cà phê thơm ngon trong ấy.-
Vì vậy cho nên các anh chị nhớ, đừng để những chiếc ly tách sai xử mình.
Hãy thưởng thức hương vị cà phê thơm ngon của cuộc sống. Hạnh phúc không có
nghĩa là mọi vấn đề chung quanh chúng ta phải được hoàn toàn. Hạnh phúc có nghĩa là chúng ta biết nhìn xa
hơn, vượt ra ngoài những sự bất toàn ấy!
SUY NGẪM: Con người nên thay đổi sự suy nghĩ, sao cho thích hợp với hoàn cảnh và với những người chung quanh, khi vô phương thay đổi hoàn cảnh hay thay đổi những người chung quanh.Trong câu chuyện trên, cà phê là thứ sẽ thuộc về mình, ly tách là thứ phải để lại, thuộc về người. Cho nên, bằng lòng thưởng thức, thích những gì mình có, hạnh phúc hơn là: thích những gì mình không có, hay không thể có.