Gần Mà Muôn Dặm Cách Xa
Chúng mình gần đến thế, phải không anh?
Chỉ một vòng tay, là chạm tim nhau rồi đấy
Mà vì sao em mãi phải lặng thầm như gió
Yêu anh—mà không thể thành lời?
Em mang trong tim những mùa lá rụng trước anh,
Những năm tháng quá sâu sắc để không thể nói thành lời,
Vạn dặm xa ai sẽ dám trèo qua?
Dù trái tim em cháy, và tim anh cũng rực
Vẫn chỉ là hai kẻ… ngó nhau trong mưa sa.
Không thể gặp, không thể bên nhau từng sớm tối
Không thể hôn, không thể ôm một lần
Không thể cùng ăn, cùng cười, cùng giận dỗi
Không thể cùng vun giấc mộng một vầng trăng.
Chúng ta yêu nhau, phải—yêu nhau nồng cháy
Dẫu chưa từng chạm, vẫn thấy rã rời
Dẫu bên nhau chỉ cách vài bước chân ngắn ngủi
Vẫn như nghìn dặm gió bay vời vợi khơi.
Chúng ta chỉ gặp nhau trong những giấc mơ
Nơi không có khoảng cách, không có ngày giờ
Nơi anh gọi em là yêu, em là tất cả
Và đôi mình cùng sống một đời nên thơ.
Ước chi—mình có thể chỉ yêu nhau
Vào một ngày nắng nguội, trời không còn khắc khoải
Yêu như trẻ thơ, không cần nghĩ ngày mai
Không cần lý do, không cần lời ngụy biện.
Nhưng… tình yêu này, chỉ đẹp khi dang dở
Chỉ ngọt ngào khi chẳng thể thành đôi
Chỉ sâu đậm khi giấu trong giấc mộng
Chỉ mãi mãi… khi chẳng có chung đời.
6.25
K.N