[Verse 1]
Mình ơi, em đi rồi
Rời phút giây tập làm người vợ
Nấu cơm, giặt áo, chăm chồng…
Góc phòng chông chênh nỗi nhớ
Mồ hôi anh… vẫn vương mùi em
[Verse 2]
Chiếc gối buồn tênh nằm lặng
Tóc em còn chưa kịp quen tóc anh
Sợi ngắn, sợi dài tìm nhau
Giữa một vùng mênh mông lạnh…
[Chorus]
Mình ơi, em đi
Trả anh tháng ngày êm ả
Chim hót trên hiên nhà
Nắng phủ đầy lối xưa
Vợ thương chồng, chín nhớ mười trông
Giờ em… chỉ còn hư không…
[Verse 3]
Mình ơi, em đi thật
Phận em như chim sơn ca nhỏ
Nhặt chút mồi rơi, phơi hiên nắng
Hót vang trời…
tìm anh…
[Chorus lại]
(Giữ cấu trúc hợp
âm như chorus đầu)
Mình ơi, em đi
Trả anh mái nhà
quen thuộc
Chiếc gối chưa
phai hơi
Mái tóc em phủ
kín
Lúc mình yêu, lúc mình say
Giờ em… lặng lẽ quay đi…
[Bridge]
Em đi… không mang theo gì cả
Chỉ mang trái tim từng đã thuộc về anh
Trả lại những ngày chưa xa
In bóng em… trong căn nhà xưa…
[Chorus (reprise) – Coda]
Mình ơi, em đi
Trả lại anh ngày còn lại
Giấc mơ xưa nhòa phai
Hạnh phúc em từng may
Giờ theo gió… bay xa…
Lời thơ: K.N